

Bài hát được sáng tác trong thời kỳ đầu của Bức Tường, lời bài hát không dài, nhưng lối trình diễn chia làm từng hồi một, tạo nên cảm giác như có sự vận động mạnh mẽ về thời gian không gian gắn liền cây bàng với cuộc sống. Có lẽ “Cây bàng” trong bài hát chính là hình ảnh của một con người, một sức sống mạnh mẽ. Đời người tự như cây lá “có lúc phai úa, bị lãng quên nhưng trên hết nó vẫn đâm trồi đón ánh nắng bình minh rực rỡ”.